Anh & Linh sổ tay của chúng mình
Sổ tay số 01 · 2025 → nay

Sổ tay của chúng mình

Chỗ này để dán ảnh, ghi lại mấy chuyện nhỏ mà nếu không viết xuống thì chắc sẽ quên — như hôm đầu tiên gặp nhau trời mưa to đến mức phải ngồi lại quán thêm hai tiếng.

Của: Việt Anh & Khánh Linh Trang: 210 · đã viết 198
Hai người nắm tay nhau xoay tròn trên bãi biển lúc mặt trời lặn
Bãi biển, chiều muộn — em bảo “xoay đi”, thế là xoay.
Cận cảnh hai bàn tay nắm nhau, có chiếc nhẫn
30.05.2026
Trái tim kết bằng dây đèn nhỏ phát sáng trong bóng tối
Đèn nhấp nháy mua ở chợ đêm
Nhật ký

Từng trang, từng ngày

Chữ hơi xấu, ảnh hơi lệch, nhưng đúng là của mình.

Lần đầu gặp nhau ở quán cà phê nhỏ

Hôm đó em đi cùng đứa bạn, còn anh ngồi bàn bên cạnh với cái laptop mở mà chẳng gõ chữ nào. Quán chỉ có sáu cái bàn nên muốn không nghe cũng khó — anh đang tranh luận với ai đó qua điện thoại về việc cà phê pha máy có ngon hơn pha phin không.

Em xen vào một câu. Anh quay sang. Rồi hai đứa nói chuyện tới lúc quán đóng cửa, mà cả hai đều không nhớ mình đã gọi món gì.

Ghi bên lề: anh vẫn khăng khăng là phin ngon hơn. Em vẫn không đồng ý.

Hai người cười lớn khi nói chuyện với nhau
Cái mặt lúc mới quen — chưa biết là sẽ lâu thế này.
Hai người ngồi cạnh nhau ngắm thành phố lúc chiều tối, xung quanh là những chiếc lồng đèn
Chỗ ngồi tránh mưa
Hai bàn tay nắm nhau trước những vệt sáng nhoè của thành phố
Đèn đường qua kính ướt

Buổi hẹn đầu tiên, mưa suốt buổi

Kế hoạch là đi dạo bờ sông. Thực tế là chạy vào mái hiên gần nhất rồi đứng đó bốn mươi phút, chia nhau một cái áo khoác và một hộp bánh mua vội ở cửa hàng tiện lợi.

Anh xin lỗi vì “buổi hẹn thất bại”. Em thì nghĩ nếu trời không mưa, chắc mình đã đi dạo rồi về, và sẽ không có gì để kể lại ở đây.

Cái áo khoác đó giờ vẫn treo ở nhà, em không trả.

Ngày mình chính thức thành “chúng mình”

Không có hoa, không có nhạc, không có câu nào chuẩn bị trước. Chỉ là đi bộ về sau bữa tối, anh dừng lại ở chỗ đèn đường bị cháy một bóng và hỏi “mình yêu nhau nhé?” — nghe cụt lủn kinh khủng.

Em nói “ừ” nhanh quá nên anh còn tưởng em nghe nhầm câu khác. Từ hôm đó tính là ngày một.

Cái bóng đèn đó năm sau người ta sửa. Mình vẫn gọi đó là “góc đèn cháy”.

Hai người đứng cạnh nhau dưới nước, nhìn ra phía mặt trời lặn
Ngày một.
Hai người đi bộ trên con đường ven hồ giữa vùng núi
Đường lên đèo
Hai người ngồi trên mỏm đá ngắm bình minh
5 giờ sáng, lạnh muốn khóc

Chuyến đi Đà Lạt, chiếc xe máy mượn

Mượn xe của bạn anh, đi được nửa đường thì hết xăng ở chỗ không có cây nào gần. Đẩy bộ hai cây số. Em ngồi sau vừa đẩy vừa kể chuyện cười cho anh đỡ mệt, nhưng anh thì đang mệt thật.

Đến nơi trời tối, homestay hết phòng đôi nên phải ngủ hai giường tầng. Sáng hôm sau dậy sớm đi xem mặt trời lên, và đó là lần đầu em thấy anh im lặng lâu như thế.

Từ đó có luật: đi đâu cũng đổ đầy bình trước khi ra khỏi thành phố.

Căn phòng đầu tiên có tên hai người

Ba mươi hai mét vuông, cửa sổ hướng tây nên chiều nào cũng nóng. Ngày đầu chuyển vào chưa có bàn, hai đứa ăn cơm hộp ngồi bệt dưới sàn, lấy thùng carton làm chỗ đặt chén.

Anh dán tờ giấy lên tủ lạnh, viết “nhà mình”, chữ xiên xiên. Tờ giấy đó vẫn còn ở đó.

Cây trồng thứ nhất: chết. Thứ hai: chết. Thứ ba: vẫn sống, tên là Bơ.

Hai người nằm cạnh nhau, khuôn mặt sát nhau, ánh sáng dịu
Chiều chủ nhật, chẳng làm gì cả.
Ảnh trắng đen hai bàn tay nắm nhau, thấy rõ chiếc nhẫn
Chiếc nhẫn chọn mất ba tuần
Bóng hai người ôm nhau in trên nền trời lúc mặt trời lặn
Sau khi em nói “có”

Anh quỳ xuống, tay run hơn cả em

Anh tập trước trong đầu chắc cả trăm lần, mà tới lúc mở hộp thì quên mất câu đầu tiên, nói lộn thành “em… mình…” rồi dừng lại mất mấy giây.

Em bảo “em biết anh muốn nói gì rồi”. Xong hai đứa cứ ngồi đó, không ai nói thêm câu nào cho ra dáng lãng mạn cả.

Trang tiếp theo còn trống. Để dành cho sang năm.

Ảnh rời

Mấy tấm chưa kịp dán vào trang nào

Bấm vào ảnh để xem to hơn — dùng ← → để lật ảnh

Phim dán trong sổ

Mấy đoạn quay bằng điện thoại

Không có cái nào quay đẹp. Rung, lệch khung, có đoạn còn nghe tiếng em nhắc “xoay ngang, xoay ngang”.

Buổi chiều ở hồ — anh cứ đòi thả tay ra để chụp0:12
Cánh đồng hoa bồ công anh, chiếc xe đạp mượn0:09
Không nhớ hôm đó là ngày gì nữa0:08
Cầu gỗ, quay dọc vì tay kia đang nắm0:11
Lúc trời gần tắt nắng hẳn0:07

Video chỉ tải khi bạn bấm phát — để trang mở nhanh.

Thống kê tự phong

Con số của chúng mình

ngày kể từ “góc đèn cháy”

14

chuyến đi xa cùng nhau

681

tấm ảnh trong album chung

26

những món đồ đôi

Trang cuối (tạm thời)

Viết cho người sẽ đọc lại cái này

Gửi mình, mười năm sau.

Nếu tới lúc đó cuốn sổ này còn, thì chắc là hai đứa vẫn giữ được cái tật hay ghi chép mấy chuyện chẳng ai thấy quan trọng. Mong là vẫn còn ngồi cãi nhau chuyện Cafe với Latte.

Còn nếu có giai đoạn nào khó, thì mở lại trang số ba mà đọc — cái ngày mà chẳng có hoa, chẳng có nhạc, chỉ có một câu hỏi cụt lủn dưới ngọn đèn cháy một bóng.

Thế là đủ để bắt đầu rồi. Chắc cũng đủ để đi tiếp.

— Anh & Linh